Please wait...

Bủm ăn cứt heo

Posted by Tiến Vũ in Nhật ký on 06/10/2012 | 0 Comments

Bủm ăn cứt heo!

Góc lặng yên trong tôi

Posted by HeoCon in Nhật ký on 06/10/2012 | 0 Comments

Những lúc như thế này tôi thấy tâm hồn mình yếu đuối, muốn có một cảm giác bình yên, muốn để mặc cho khuôn mặt mình như thế này, ko muốn cố gắng làm cái gì hết, kệ, cho mình giải lao đi. Nhứng câu nói nhẹ nhàng cho mình thấy bình yên,….
Có lẽ sự yên lặng cần cho mình lúc này. B nhỉ, rồi B sớm vui lại thôi.

Thử đặt

Posted by HeoCon in Nhật ký on 02/10/2012 | 0 Comments

Thử đặt mình ở những hoàn cảnh khác thử xem sao?
– Một người nghèo đói
– Một người bị câm
– Một người bị điếc
– Một người bị mù
– Một người đang bị căn bệnh ung thư dày vò
– Một người đang hấp hối
Thấy sao? Ôi thật kinh khủng, huhuhu ta thật đen đủi…
Nhưng
– Người nghèo nói, tôi nghèo nhưng còn may là trời cho tôi khỏe mạnh
– Người câm nghĩ, tôi câm nhưng còn may là trời cho tôi cơ thể đẹp đẽ.
– Người điếc nghĩ mình vẫn còn nhìn thấy mọi thứ tuyệt vời(ánh sáng, mây, núi, những người tôi yêu thương).
– Người mù: tôi vẫn nghe những âm thanh thật tuyệt, những lời nói ngọt ngào!
– Người bệnh: Tôi thật khổ, nhưng tôi đã có khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời.
– Người hấp hối: giờ tôi rất hạnh phúc vì chưa bao giờ tôi khát khao được sống đến thế, tôi yêu cuộc sống, cả những khó khăn nhất, nếu còn thời gian, tôi sẽ vui vẻ mà vượt qua tất cả.

Còn tôi nghĩ: ôi sao ta thật quá hạnh phúc thế này mà ta không biết.
Từng giác quan trên cơ thể ta đều để tận hưởng những điều tuyệt vời nhất mà khi không có ta mới cảm nhận rõ nhất.
Cuộc sống có vô vàn hoàn cảnh khác nhau, vô vàn con người khác nhau,vô vàn chuyện khác nhau. Nhưng ai cũng có được thứ quí giá nhất là trái tim yêu thương và cái đầu biết suy nghĩ như thế nào để yêu thương nhiều nhất. Yêu… mọi thứ chính là đang tận hưởng mọi thứ bằng tất cả những giác quan, những gì ta có.

Sau những chuyện vừa qua, tôi nhận ra mình còn quá non nớt, như con ngựa non háo đá, yếu kém mà lại tự tin quá mức không chịu tiếp thu, chuyện gì cũng nghĩ mình biết sẽ làm như thế nào mà, chuyện gì cũng cho rằng mình cố gắng hoặc thông minh hoặc cương quyết là sẽ làm được thôi, chuyện gì cũng cứ thích là được, không thích là không làm,…
Để rồi không nhận ra thực chất mình không mạnh mẽ như mình từng nghĩ, mình sống chiều lụy tình cảm, mình đã rất ích kỉ, chỉ biết mình, ai thương mình thì mình tốt lại mà không nâng niu vun đắp những mối quan hệ đã có, không mở rộng những mối quan hệ cần thiết và thậm chí hờ hững với những người quan trọng nhất, luôn luôn quan tâm lo lắng cho mình, cho mình tất cả và luôn đón nhận mình dù mình có lầm lỗi gì, đó chính là ba má, anh hai, gia đình thân yêu. Cứ lo cho thỏa thích cái bản thân, cái tham vọng rồi thòi gian cũng cứ thế mà vụt qua, cho là sẽ được nhiều thứ(tiền bạc, danh vọng), nhưng đến khi gặp chuyện mới biết rõ nhất tình yêu thương chân thật mới cần nhất, mới bền vững nhất.
Nếu hấp hối thì những câu hỏi hay những tiền tài, danh vọng,… có còn ý nghĩa gì không? Không, ta nghĩ đến những người thân yêu và ta đã yêu họ như thế nào? Ta có hối hận vì không có được xe hơi nhà lầu, vì không có được vị trí nào đó,…ko? Hay hối hận vì ta làm ai đó buồn, vì chưa kịp yêu… cuộc sống này.
Được sống là quí báu biết bao, sao ta cứ đi con đường đau khổ, chán nản.
Lúc không có sức khỏe mới quí sức khỏe, lúc không còn tình yêu mới trọng tình yêu, lúc không còn thời gian mới quí trọng cuộc sống!
Ta buồn vì ta nghĩ ta còn dư dật thời gian.

Bánh mì

Posted by HeoCon in Nhật ký on 02/10/2012 | 0 Comments

Sáng ni V mua cho B 1 cái bánh mì, B thiệt là zuiiiii. Hạnh phúc đôi khi là biết quí những tấm lòng cùng những điều đơn sơ như thế. Thôi học thôiiiii

Phải chi làm dễ như nói :(

Posted by HeoCon in Nhật ký on 02/10/2012 | 0 Comments

Biết là thế, nói là thế nhưng khi nhìn ai đó buồn mình lại cảm thấy đau lòng quá, giống như tất cả đều là do 1 tay mình gây ra. Thôi thì cố lên, ráng lên heo ak, hãy nghĩ đến điều vui đó là 2 tụi mình sẽ ko bao giờ làm đau nhau nữa,… chỉ là do 2 con đường không chung 1 hướng thôi, ngày mai sẽ tốt đẹp, sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi. huhuhu ngaoooooo chinkarahoi hakunamatata…huhuhu… VK…cười lên nhé! tycmm.

Yêu là gì?

Posted by HeoCon in Nhật ký on 01/10/2012 | 0 Comments

Rốt cuộc thì mình nhận ra, mình chả hiểu yêu là gì cả, mình chỉ biết vì yêu mà mình dồn biết bao nhiêu lo sợ trong lòng. Sợ có điều gì đó ko hợp nhau, sợ người đó giận, sợ người đó ngày càng ít quan tâm mình hơn, sợ phải xa người đó,…. Sợ đủ thứ, vì yêu mà mình cố gắng để làm những điều gì đó, vì yêu mà làm gì mình cũng sợ người ta hiểu lầm,sợ người ta buồn, vì yêu mà mình cố gắng giải thích,… rốt cuộc mình càng giải thích càng tỏ ra mình có tội, càng sợ bị hiểu lầm thì càng bị hiểu lầm, càng cố tránh những mâu thuẫn thì nó lại càng loài ra như cây kim bọc trong giấy, càng sợ xa người thì khoảng cách ngày 1 dài… Mình không hề biết rằng tình yêu thì cắt bỏ sự sợ hãi, tình yêu không phải là sống vì người đó mà quên mất bản thân, càng không phải khỏa lấp đi những khuyết điểm…Tôi sợ hãi, tôi không còn là tôi, và tôi ít khi nào dám nói với người đó những khuyết điểm của người đó. Vậy nên tôi ko biết tình yêu là gì hay chính là tôi không biết cách yêu để vô tình trở thành người dối trá trong mắt người đó, vô tình tôi đã giết chết tình yêu của tôi và chính tôi.
Tôi cứ tưởng tình yêu là hi sinh, hi sinh tất cả, nhìn nét mặt cảm xúc của người ta mà hành động mà mặc kệ đúng sai. Lúc này không thể nói khi yêu thì mù quáng để ngụy biện nữa. Cuộc sống có biết bao nhiêu chuyện xảy ra, bao nhiêu chuyện sẽ đến với mình??? Ai biết được, chẳng lẽ cứ dựa vào những lời nói những gì mình trông thấy, những gì mình cảm xúc mà đánh giá, mà khẳng định, mà bực dọc, mà giải thích… Có những điều không cần phải nói ra nhưng ta hiểu nhau, có những điều nhìn là như vậy nhưng ta vẫn tin tưởng nhau, từ nơi nào đó trong sâu thẳm mình đã gặp nhau rồi. Ôi cuộc sống, tôi chỉ tiếc là mình chưa kịp trưởng thành, chưa kịp nhận ra mình phải yêu như thế nào. Ôi cuộc sống, tôi muốn khẳng định với bản thân tôi rằng, tôi hành động ngu ngốc nhưng tấm lòng tôi không gì phải hổ thẹn với cuộc đời với tình yêu, tôi không phải là người lừa dối, tôi khao khát được yêu và được quan tâm… Tôi không muốn phải giải thích bất cứ điều gì. Tôi chính là tôi, ai nghĩ gì tôi không bận tâm nữa. Ôi cuộc sống như một món quà cứ đưa đến liên tục, ta có quyền nhận hoặc không, mỉm cười hoặc khóc. Những giọt nước mắt rớt xuống, tôi nghĩ tôi yếu đuối, nhưng không, đó là vì người tôi yêu. Tôi đã định không nói đến từ yêu vì nghĩ mình không xứng, nhưng không phải, tôi không muốn dối lòng, tôi rất rất yêu 1 người mà suốt cuộc đời này trái tim này chỉ có tên người đó nhưng mãi mãi xa người đó. Người đó thật có nhiều điều quá dễ thương, quá thật thà, quá trẻ con và cũng quá tệ, đối với tôi người đó không thật sự sâu sắc,quá dễ nóng giận, quá cảm tính,… nhưng tôi vẫn yêu. Điều tôi mong nhất là người đó có thể tiếp xúc nhiều hơn để mở rộng tấm lòng hơn, mở rộng quan điểm hơn, đơn giản vấn đề hơn, quan tâm đến cảm nhận của người khác hơn, chín chắn hơn,… để có được nhiều thành công, chạm được nhiều tấm lòng hơn, có nhiều người yêu thương hơn, nhiểu nụ cười hạnh phúc hơn. Tôi hiểu rồi, yêu một người không phải nhất thiết ở bên người đó, không phải nhất thiết mình mới là người mang đến niềm vui cho người đó nhưng là được nhìn thấy người đó hạnh phúc thật sự, thấy người đó sống thật sự chạm đến tấm lòng của ta để cho dù người đó có đi đâu vẫn luôn mang theo tâm hồn và trái tim ta. Còn những điều quá nhỏ nhặt thì hơn thua gì lời nói chứ, ai thắng, ai thua??? Nhưng mà nói thiệt, mình vẫn mong có kì tích nào đó xuất hiện, mãi chờ đợi…
Người đó đã giúp đỡ tôi rất nhiều, có những thời gian thật tuyệt vời! Remember when… khi nghe bài hát này tôi thật sự rất muốn ôm người đó thật chặt với cả tấm lòng.

Heo

Posted by HeoCon in Nhật ký on 30/09/2012 | 0 Comments

Rê chuột zô mấy cái cây tụi nó nói: Bủm ăn cứt heo! Thấy zui zui!
Ôi thích cái blog của heo quá! Blog của heo con nè! ^^

Chè

Posted by HeoCon in Nhật ký on 26/09/2012 | 0 Comments

Tối nay cô Chi cho chè ăn, zui quá ak! Bữa trước cô làm cho 2 đứa 2 ly nước cam uống ngon! Thiệt là thấy zui đó! Cảm ơn cô Chi nhiều!

Mưa! Lại mưa

Posted by HeoCon in Nhật ký on 23/09/2012 | 0 Comments

Mấy ngày này cứ mưa hoài, mưa rồi lại mưa. Hehe, nhưng mà con heo cũng rất thích vì dù nắng hay mưa chi heo cũng rất vui, đơn giản là do bản thân mình vui. Và có nhiều niềm vui đơn sơ, nho nhỏ, quí giá đến với mình. Loveeeeee đủ thứ lun. ^^